Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ tinh xảo kia của Diệp Oản Oản rồi lại nhìn khuôn mặt con gái Lương Thi Hàm nhà mình, sắc mặt của Phương Tú Mẫn nhất thời khó coi mấy phần.
Nếu như Diệp Oản Oản là gái xấu vậy con gái của Phương Tú Mẫn tính là gì đây?!
Phương Tú Mẫn vẫn còn đang co giật khóe miệng, Diệp Oản Oản lại vào lúc này đem ánh mắt lần nữa đặt vào trên người của bà, cô khẽ nhếch môi, hai mắt hơi híp lại, cười như không cười nhìn lấy Phương Tú Mẫn nói:
“Mợ, lời nói mới vừa rồi của mợ, Oản Oản cho là rất có đạo lý.”
Phương Tú Mẫn hơi sửng sờ, trong lúc nhất thời không nhớ nổi chính mình mới vừa nói cái gì.
Ngược lại Lương Thi Hàm từ trong khiếp sợ tỉnh hồn lại, khi nhìn gương mặt xinh đẹp vô song của Diệp Oản Oản đáy mắt trực tiếp hiện ra một vẻ ghen ghét.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì Diệp Oản Oản lớn lên lại xinh đẹp như vậy?
Cô ta là thứ gì vậy?!
Lương Thi Hàm nhớ tới Phương Tú Mẫn mới nói lúc này cười lạnh nói: “Diệp Oản Oản, nếu đã như vậy sao cô còn không đem ba mẹ cô đón đi.”
Trước đây Phương Tú Mẫn vẫn luôn quở trách Diệp Oản Oản bỏ rơi ba mẹ mình, để cho ba mẹ mình ở tại nhà người khác.
Diệp Oản Oản nếu cảm thấy muốn như vậy thì hãy để cho cô ta đưa ba mẹ mình đi luôn đi!
Lương Thi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136054/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.