Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
Diệp Mộ Phàm tựa hồ có hơi uống say, trong con ngươi tràn đầy vẻ trào phúng, thấp giọng giễu cợt nói: “A, bảo vệ, chỉ bằng cô sao, cô muốn làm sao bảo vệ… Nhà chúng ta đều xong cả rồi… Cũng sớm đã xong rồi… Cái gì cũng đều xong rồi…”
Bọn họ bây giờ mất đi tất cả rồi, lấy cơ sở nào có thể cùng với chú hai anh ta đấu đây, lấy cái gì để đi đoạt lại hết thảy những thứ đã mất được…
A… Thật là ngây thơ…
Bởi vì lời nói của Diệp Mộ Phàm, bầu không khí trên bàn cơm lại lần nữa rơi vào trầm mặc.
Đúng lúc này, tại chỗ ngồi chủ tọa đột nhiên truyền tới một hồi âm thanh thán phục.
Lập tức, tất cả khách mời đều hướng nhìn về chỗ chủ tọa.
Hai người Diệp Y Y cùng Cố Việt Trạch, lấy ra một bộ thư hoạ, rồi đem bộ thư hoạ kia mở ra.
Nội dung trên thư hoạ truyền lại khí tức theo phong cách cổ xưa nào đó, phảng phất đem thế nhân dẫn vào trong tranh, thể nghiệm cái thời đại sơn thủy hùng vĩ kia.
Diệp Hồng Duy nhìn chằm chằm bức thư hoạ hồi lâu, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc.
Trên chỗ ngồi chủ tọa, một vài ông lão đam mê chữ viết tranh vẽ, vội vàng đứng lên, đi tới bên cạnh Diệp Hồng Duy, sau một phen quan sát tỉ mỉ trong miệng truyền ra tiếng thán phục.
“Khó lường a! Cái này thật sự là văn chương tranh chữ của Mai Cảnh Châu đại sư!” Một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136031/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.