Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
Mai Cảnh Châu cau mày một cái, mặt lộ vẻ mê mang, “Tại hạ cũng không biết người trong miệng Diệp tiểu thư nói thật sự là ai.”
Thấy vẻ mặt của đối phương hoàn toàn không nhìn ra được sơ hở nào, Diệp Oản Oản quả thật giống như đã say rồi, cô xác định mình tuyệt đối không có khả năng cũng không có cơ hội nhận biết nhân vật như Mai Cảnh Châu được.
Không nghĩ tới đại sư này lại như một người diễn viên chuyên nghiệp, loại kỹ thuật diễn xuất này cũng quá tốt đi.
Nếu đã như vậy, đối phương không thừa nhận thì cô có hỏi lại cũng không có tác dụng gì.
Diệp Oản Oản không thể làm gì khác hơn là buông tha cuộc nói chuyện, quay về chỗ có ba mẹ cô.
Cố Việt Trạch mới vừa rồi vẫn nhìn chằm chằm về hướng của Diệp Oản Oản, thấy hai người nói chuyện với nhau thật vui, sắc mặt thật khó coi.
Nếu món đồ điêu khắc kia có thể nói là do Diệp Oản Oản may mắn có được, nhưng anh ta không tin Diệp Oản Oản lại có bản lĩnh có thể mời tới được nhân vật lớn như Mai Cảnh Châu, rồi còn để ngài ấy tự mình đến tham dự lễ mừng thọ cá nhân như vậy được.
Có thể mời được Mai Cảnh Châu tới nơi này, toàn bộ Đế Đô chỉ sợ cũng chỉ có một người mà thôi.
Nghĩ đến người kia, sắc mặt của Cố Việt Trạch thoáng cái liền âm trầm xuống.
Lần trước sau khi từ Cẩm Viên rời đi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136023/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.