Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
Diệp Oản Oản đi bộ một vòng, phát hiện bên ngoài có một bãi biển, vì vậy đi tới cho khuây khỏa một chút.
Bên cạnh bãi biển có một tảng đá lớn, Diệp Oản Oản ngồi lên đó tay ôm lấy đầu gối, nhìn sóng biển trước mắt đến ngẩn người.
Đột nhiên trong nháy mắt có chút mê mang…
Sau khi sống lại, quyết định của cô vốn là tạm thời trấn an Tư Dạ Hàn, sau đó nghĩ biện pháp có được tự do, trải qua cuộc sống thuộc về mình.
Nhưng bây giờ, bất tri bất giác, cuộc sống của cô cùng người kia lại liên quan xen lẫn với nhau càng ngày càng nhiều, chính cô cũng không cách nào phân biệt và biết rõ được tương lai của cô rốt cuộc sẽ như thế nào.
Diệp Oản Oản ôm lấy đầu gối ngồi ở đó, bất tri bất giác liền mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi.
Cách đó không xa, chuông điện thoại di động của nữ vệ sĩ đang âm thầm bảo vệ Diệp Oản Oản đột nhiên reo lên, lập tức cung kính mở miệng, đối với đầu kia điện thoại báo cáo vị trí của mình.
Rất nhanh, một bóng người thật cao đi về phía tảng đá ngầm, cúi người, bế cô gái lên.
Có lẻ nhận ra được hơi thở quen thuộc, Diệp Oản Oản lập tức tự động hui vào trong ngực của người đàn ông đó, trong miệng lầm bầm lầu bầu: “Quá đáng… Thật là quá đáng… Nghĩ để cho tôi sống một mình thành quả phụ sao?”
“Sẽ không đâu.” Âm thanh trầm thấp nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135947/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.