Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
“Tính khí của Cung đại thiếu gia ngài cũng biết mà, tôi… Tôi nào dám a!” Trợ lý khiếp đảm lầu bầu nói.
“Vô dụng!” Chu Văn Bân giận đến trong lòng nổ tung.
Trợ lý chỉ biết cúi thấp đầu, trong lòng âm thầm chửi rủi, ông cũng chỉ dám mắng tôi thôi, nếu ông có bản lãnh thì đi mắng Cung Húc thử xem a.
Bên trong phòng ngủ, Cung Húc nằm trên ghế sa lon, đang cùng một đám bạn tốt trên WeChat nói chuyện phiếm.
[Cung Húc: Các anh em, toàn bộ đều nhớ giúp tôi chia sẽ a! Tôi nhất định phải tìm được em gái kia!]
[Triệu Minh Triết: Đã chia sẽ cho Húc ca rồi a!]
[An Vũ Phong: Rốt cuộc là mỹ nữ như thế nào, lại có thể dùng một hộp mứt hoa quả liền đem hồn của Cung đại thiếu gia chúng ta câu đi a!]
[Cung Húc: Đẹp như thiên tiên!]
[An Vũ Phong: Bớt khoác lác đi, chẳng lẽ so với Trình Mạn Ny còn đẹp hơn sao?]
[Cung Húc: Căn bản không cùng một đẳng cấp, mứt hoa quả nhà tôi nhỏ nhắn dung nhan đều đẹp đến tôi hồn phi phách tán!]
[Mạc Phi: Hồn phi phách tán cái quỷ gì… Giáo sư văn chương của cậu làm sao dạy cậu như vậy a!]
[Cung Húc: Chính là có ý như vậy đó, mứt hoa quả nhà tôi không chỉ rất xinh đẹp, cười lên so với mứt hoa quả còn ngọt hơn nhiều! Tôi cảm thấy tôi lần này là thực sự động tâm rồi! Cô ấy đối với tôi chỉ cần mỉm cười trong nháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135824/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.