Editor: Như Ý
Beta: Hyna Nguyễn + Quỳnh
———————–
Tư Hạ đã muốn bùng nổ rồi: “Diệp Oản Oản! Cô nói ai là con trai của cô đấy!”
Thấy Tư Hạ ở bên kia xù lông, Diệp Oản Oản cực kỳ tốt bụng mà trấn an nói: “Được rồi được rồi, là ba mẹ mang theo một cậu con trai rất tuấn tú được chưa, hiện tại nên vui vẻ một chút đi, được không?”
Có thể không được sao! Đầu của Tư Hạ chôn ở trên cái bàn nhỏ, nói cái gì cũng không muốn nói. Ở bên cạnh, Tư Dạ Hàn lẳng lặng mà ngồi, nhìn tiểu hồ ly giảo hoạt, trên gương mặt trong trẻo tràn đầy ánh sáng, băng tuyết lạnh lùng nơi đáy mắt chợt hòa tan, hiện lên một nụ cười thản nhiên, như gió nhẹ thổi qua mặt hồ, tầng tầng rung động…
Từ sau lần trọng thương kia, tính tình của anh càng ngày càng hung ác khó dò, trong thân thể như dã thú gào thét cùng tàn phá, ngay cả chính mình cũng không cách nào khống chế được, chỉ có thể trơ mắt nhìn tư tưởng cùng ý thức mình từ từ bị xâm chiếm, ăn mòn.
Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, tâm tình của anh dường như càng ngày càng bình tĩnh, anh cũng không nhớ lần gần đây nhất mình tức giận cùng mất khống chế là lúc nào nữa.
Diệp Oản Oản hướng về phục vụ bên cạnh mở miệng hỏi thăm: “Xin chào, xin hỏi chúng tôi đại khái còn phải chờ bao lâu nữa mới có bàn trống?”
Phục vụ nhìn bảng số của họ, ngay sau đó mở miệng nói: “Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135768/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.