Editor: Như Ý
Beta: Hyna Nguyễn + Windy
————————————-
Nương theo thanh âm đột ngột phát ra này, tất cả mọi người đều hướng về phía Diệp Oản Oản nhìn lại.
Nguyên bản trong phòng khách huyên náo bây giờ một mảnh tĩnh mịch.
Lại là nữ nhân này! Con ngươi của Tư Minh Lễ thoáng qua một vệt âm trầm.
Tư Minh Vinh cùng những tộc khác lão nhìn thấy Diệp Oản Oản ở thời điểm này đứng dậy ngắt lời, sắc mặt trong lúc nhất thời cũng đều có chút khó coi.
Lúc Oản Oản mở miệng nói con ngươi sâu thẳm của Tư Dạ Hàn trong nháy mắt, hơi chớp động, tầm mắt hướng về phương hướng của Diệp Oản Oản nhìn qua.
Phùng Nghĩa Bình dùng nắp ly vuốt lá trà, một bộ dạng thể hiện nơi nào chạy ra tiểu miêu không hiểu tiếng người như vậy, lạnh lung hừ một tiếng mở miệng nói: “A, cô phản đối, cô có tư cách gì phản đối!”
Diệp Oản Oản vẻ mặt không thay đổi mà hướng về Phùng Nghĩa Bình nhìn lại: “Trí nhớ của Phùng đổng sự dường như cùng lệnh thiên kim một dạng mau quên, đây coi như là di truyền đi.”
“Cô…” Phùng Nghĩa Bình vốn muốn mắng, nhưng ánh mắt liếc qua vừa nhìn thấy trên ghế chủ tọa là Tư Dạ Hàn, nhất thời không dám nói tiếp nữa.
Dù sao người phụ nữ này bây giờ còn đứng yên trên thân phận chủ mẫu tương lai đương thời.
Diệp Oản Oản không để ý tới Phùng Nghĩa Bình nữa, đứng lên, như không nhìn thấy tất cả ánh mắt chán ghét, giễu cợt, khinh bỉ, của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135742/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.