Editor: Như Ý
Beta: Hyna Nguyễn + Windy
————————————-
Tư Dạ Hàn cảm giác mình đã trải qua một giất mơ rất dài, trong mơ không có có một tia sáng nào, vô luận anh đi như thế nào, cũng đi không tới được điểm cuối.
Bóng tối vô tận cơ hồ muốn đem anh cắn nuốt hết thảy…
Chỉ có nhiệt đô ôn nhụ đến từ lòng bàn tay kia, một mực liên tục khích lệ anh đừng ngừng lại, để cho anh tiếp tục đi tới đích.
Không biết qua bao lâu, mãi đến khi anh rốt cuộc cũng chạy thoát ra khỏi bóng tối đó, mới thấy được tia ánh sáng yếu ớt…
Khi anh mở mắt ra, trong nháy mắt đó, liền nhìn thấy ánh nắng sáng sớm theo ngoài cửa sổ rơi vào, nhảy múa trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ân cần của Oản Oản.
Cô hỏi anh, tối hôm qua đã đáp ứng lời của cô, có còn nhớ hay không.
Sao anh lại có thể không nhớ được?
Cô nói muốn anh sống khỏe mạnh…Giờ phút này, cô đang nhướng mày, nhìn vẻ mặt tựa hồ có hơi ngoài ý muốn, ngoài ý muốn anh lại có thể nhớ được.
Cặp con ngươi linh động kia giống như nguồn sáng của cả thế giới.
Trong con ngươi của Diệp Oản Oản thoáng qua một tia giảo hoạt, tiếp cận gần anh hơn một chút, sâu kín mở miệng hỏi: “Vậy… Anh có nhớ hay không, anh còn nói rất nhiều những lời khác?”
Tư Dạ Hàn không nhịn được đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm một cái vào mi mắt như cánh bướm đang vỗ cánh của cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135728/chuong-495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.