Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Quỳnh
————————-
Điều ẩn giấu sau lời nói này của Tư Dạ Hàn cũng là nhờ cô có tính ngộ giác cao nên mới tự mình hiểu ra được …
Tư Dạ Hàn nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ trên khuôn mặt nhỏ bé của Diệp Oản Oản, liền mở miệng nói: “Em dạy anh đi.”
Diệp Oản Oản không nói gì mà tỏ vẻ: “Em cảm thấy…”
Phỏng chừng không dạy nổi… Tư chất của anh quá kém nha…
Diệp Oản Oản đương nhiên không dám nói thật, nghiêm trang mở miệng nói: “Ừ, em cảm thấy anh không cần học, anh chỉ dựa vào gương mặt của mình thôi là đã đủ rồi!”
Tư Dạ Hàn nghe vậy, lông mày hơi nhíu lại, rõ ràng lời cô muốn nói không phải là câu này.
Diệp Oản Oản nói xong liền đứng dậy chạy bạch bạch tới ngồi vào bên cạnh Tư Dạ Hàn, ngước đầu nhìn anh đáp: “Hay là anh dạy em đi! Dạy em xử lý những chuyện này, chờ em học được những chuyện này, em sẽ có thể giúp anh chia sẻ gánh nặng, có được hay không?!”
Nghe như vậy, thần sắc của Tư Dạ Hàn trở nên nghiêm túc thêm một chút nói: “Em phải học sao? ”
Diệp Oản Oản hơi hơi cau mày, thật ra thì cô cũng không xác định điều này lắm…
Đại khái là nhìn thấu được sự do dự của Diệp Oản Oản, Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái: “Chờ em nghĩ xong thì cho anh đáp án.”
Diệp Oản Oản mở miệng nói: “Không cần suy nghĩ thêm đâu, em đã quyết định rồi.”
Cô biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135716/chuong-501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.