Editor: Như Ý
Beta: Hyna Nguyễn + Windy
————————————-
“Thế nào, hiện tại đủ kích thích, đủ phóng túng chưa?”
Giọng nói của Diệp Oản Oản phong đạm vân khinh, phảng phất như đang hỏi: “Hôm nay khí trời như thế nào?” lại để cho người ta cảm thấy đó là âm thanh của tử vong từ trong địa ngục truyền tới.
Tống Tĩnh vốn muốn xông tới cứu Diệp Oản Oản, giờ phút này chân của hắn giống như bị đóng băng trên sàn nhà, con ngươi trừng lớn đến mức cũng sắp từ trong hốc mắt rớt ra ngoài.
“Thật… Tốt…”
Thật là đẹp trai!!! Cái động tác đánh người lưu loát đến cực hạn này, chiêu thức đánh nhau như nước chảy mây trôi, quả thật là để cho người ta nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng… Đây rốt cuộc là tình huống gì a!
Một cô gái nũng nịu nhìn như một tiểu yêu tinh làm sao đột nhiên lại giống như cha của sát thần như vậy được thế?.
Mặt hắn đầy vẻ hồ nghi mà hướng về phía đội trưởng đang đứng bên cạnh mình nhìn lại, lại nhìn thấy biểu tình của đối phương so với hắn còn kinh ngạc hơn, rõ ràng cũng hoàn toàn kinh sợ.
Đau đớn cùng kinh hoàng đủ để cho Trần Sĩ Kiệt ôm lấy cánh tay của mình điên cuồng kêu to lên: “A! Đủ… Đủ rồi đủ rồi!!”
Diệp Oản Oản ghét bỏ ném súng trong tay xuống, bất đắt dĩ cầm lên chai rượu, “Loảng xoảng lang” một tiếng đập bể chai rượu, mảnh vụn sắc bén để tại nơi tim của hắn ta, lấy âm thanh vô cùng nhẹ nhàng mở miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135697/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.