Edit: Như Ý
Betaer: Windy + CN
—————————
Phòng luyện võ.
“Phanh”
“Phanh”
Âm thanh không ngừng vang lên.
Lưu Ảnh đeo băng tay nện từng quyền từng quyền lên bao cát như phát điên.
Tống Tĩnh nhanh chóng đem người kéo ra, “Đội trưởng, mau dừng tay, anh điên rồi sao! Bị thương nặng như vậy còn lộn xộn!”
Ngực của Lưu Ảnh kịch liệt đập liên hồi, đáy mắt một mảnh mơ hồ, bất quá chỉ dừng lại chốc lát, lại không nghe khuyên ngăn mà bắt đầu tiếp tục đấm bao cát.
“Đội trưởng, anh đừng như vậy! Đội trưởng…”
Tống Tĩnh khuyên nửa ngày cũng vô dụng, mắt thấy vết thương của Lưu Ảnh lại nứt toạc ra.
Đang lúc này, ánh mắt Tống Tĩnh lướt qua, đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đi về hướng này.
“Nhược Hi tiểu thư!”
Tống Tĩnh nhìn người tới, nhất thời giống như thấy được cứu tinh, vội vàng mở miệng nhờ giúp đỡ, “Nhược Hi tiểu thư, cô mau tới khuyên nhủ đội trưởng đi!”
Thấy người tới là Tần Nhược Hi, Lưu Ảnh nhất thời cứng đờ, “Nhược Hi tiểu thư, tôi…”
Tần Nhược Hi đi tới trước mặt Lưu Ảnh, “Sự tình tôi đã đã nghe nói.”
Nghe nói tối hôm qua Diệp Oản Oản tại quán rượu gặp chuyện, đám người Lưu Ảnh cùng Tống Tĩnh không bảo vệ được, hôm nay đã bị Tư Dạ Hàn trách phạt.
Lưu Ảnh nghe vậy nhất thời sắc mặt càng thêm âm trầm, “Thật xin lỗi, Nhược Hi tiểu thư, để cho cô thất vọng…”
Tần Nhược Hi khẽ thở dài, ôn nhu mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135667/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.