Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
Tên thuộc hạ ở sau lưng, nhìn Diệp Oản Oản mới chạy không tới 1000m liền yểu điệu nũng nịu, quả thật là không tin vào mắt mình.
Đừng nói tới Thập Nhất, ngay cả Đại Bạch Hổ sau lưng Tư Dạ Hàn cũng trừng mí mắt lên, giống như đang bày tỏ vẻ khinh bỉ.
Diệp Oản Oản cũng biết rõ mình lúc này mới chạy được 1000m liền mặc kệ hợp lý hay không, thật ra thì cô mới vừa rồi bất quá chỉ là muốn nghỉ một chút mà thôi, sau đó đối với Tư Dạ Hàn mở miệng nói: “Không cần đâu, em còn phải tiếp tục chạy tiếp, cùng lắm là chạy chậm một chút mà thôi!”
Tư Dạ Hàn cau mày.
Hai con ngươi của Diệp Oản Oản tỏ vẻ tận lực yêu cầu nói: “Bảo Bảo, anh cũng lên xe đi mà! Nếu như vậy, chỉ cần em nhìn thấy anh, thì việc chạy sẽ tương đối có động lực hơn!”
Sắc mặt của Tư Dạ Hàn nghiêm túc nói: “Em xác định không thành vấn đề sao?”
“Không thành vấn đề không thành vấn đề, em còn có thể kiên trì một lúc nữa, chỉ là mới vừa rồi không biết tại sao, vừa nhìn thấy anh liền không nhịn được…”
Nghe thấy lời của Oản Oản, sắc mặt của Tư Dạ Hàn rõ ràng nhu hòa đi mấy phần.
Vì vậy, cuối cùng Tư Dạ Hàn cũng lên xe, xe ở trước mặt chậm rãi chạy đi, Diệp Oản Oản ở phía sau chạy theo.
Tên thuộc hạ đều ở trong trạng thái hoài nghi cuộc sống này, quả thực không có cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135652/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.