Edit: Hồng Vân
Beta: Quỳnh
Buổi tối phải đi buổi lễ trao giải Kim Lan, huấn luyện kết thúc, Diệp Oản Oản liền cởi quần áo huấn luyện xuống, hóa trang thành nam.
Bên trong phòng ngủ chính, Tư Dạ Hàn mới làm xong điều trị châm cứu, trên người trần trụi mơ hồ có thể thấy vô số lõi kin màu xanh đen.
Diệp Oản Oản có chút sốc, cho nên mỗi lần Tư Dạ Hàn làm châm cứu cũng không dám lại đây.
“Có đau hay không?” Diệp Oản Oản đi qua ngồi hỏi.
Tư Dạ Hàn mặc áo sơ mi lên, sắc mặt bình tĩnh: “Không có việc gì.”
Diệp Oản Oản cau mày, “Hay là… Lần sau em đi cùng anh ”
Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái, ngay sau đó mở miệng, “Không cần. Em té xỉu anh lại phải chăm sóc em.”
“…” Diệp Oản Oản không nói gì, thật là không có chút cảm tình nào.
“A, đúng rồi…” Diệp Oản Oản không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt đột nhiên vô cùng nghiêm túc, “Tư Dạ Hàn, em có một chuyện rất quan trọng, muốn nói với anh.”
Tư Dạ Hàn một bên vừa cài lại nút áo sơ mi, vừa mở miệng: “Cái gì? ”
Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm động tác cài nút áo của Tư Dạ Hàn, da thịt trần trụi mở rộng, đầu óc ngừng trệ, “Ây…”
Ánh mắt Tư Dạ Hàn có chút hoài nghi, chờ lời kế tiếp của cô.
Diệp Oản Oản bất đắc dĩ che mặt nâng trán, khoát tay thúc giục, “Gì đó, anh đem quần áo cài chắc rồi nói tiếp, em cũng quên muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135634/chuong-541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.