Edit: Quỳnh
“Đội… Đội… Đội trưởng… Đừng… Đừng… Đừng để cho… Tâm tình…” Cà Lăm đứng ở phía dưới vũ đài, nhìn trực tiếp chuyện xảy ra vừa nãy, mở miệng muốn nói ra ý nghĩ của mình.
“Anh… Vẫn để cho sư phụ nói đi…” khóe miệng Thập Nhất hơi hơi co rút.
“Thật…tôi…” Cà Lăm gật đầu.
“Ý của Cà Lăm là, đừng để cho tâm tình của anh ảnh hưởng trong lúc ra tay, vui sướng hay đau buồn đều phải từ bỏ hết.” Diệp Oản Oản mở miệng.
“Được!” Thập Nhất lập tức gật đầu.
“Trở lại!” Diệp Oản Oản ngoắc ngoắc ngón tay về hướng Thập Nhất.
“Sư phụ, không bằng người xuất chiêu trước.” Thập Nhất cười nói.
Khoảng thời theo đi theo Diệp Oản Oản học tập. Cho tới bây giờ cô luôn bị động tiếp chiêu, chưa từng chủ động ra tay.
Nhưng mà, Diệp Oản Oản lại lắc đầu một cái.
Cũng không phải là cô không muốn chủ động ra tay, thật sự là chỉ thời điểm chính mình bị uy hiếp, thân thể mới sinh ra phản ứng tự nhiên.
Nếu như cô xuất thủ trước, cái loại cảnh giới huyền diệu này, hoàn toàn không cách nào hiện ra.
Cho nên, trước mắt cô cũng chỉ có thể bị động ra tay, không thể chủ động tấn công.
“Sư phụ, tôi với người học, đều là bị động phản kích lại… Cái này nếu như trong đấu trường, vậy phải làm thế nào” Thập Nhất nhìn Diệp Oản Oản cười khổ nói.
Diệp Oản Oản chống cằm trầm tư chốc lát: “Vậy rất đơn giản, anh để cho đối phương ra tay trước không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135596/chuong-559.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.