Edit: Quỳnh
“Đừng nói nữa!” Thập Nhất siết chặt hai quả đấm, hô hấp dồn dập.
“Làm sao, không dám đối mặt?” Nguyên Sinh cười lạnh: “Anh thật đáng thương… Mấy tên lưu manh kia, ở ngay trước mặt anh, làm nhục bạn gái của anh… Mà anh, lại chạy, ha ha ha… Bỏ lại bạn gái của mình mà chạy, anh cũng thật là vĩ đại.”
“Đừng nói… Đừng nói nữa!” móng tay Thập Nhất hung hăng ghim vào lòng bàn tay, máu tươi thuận theo đầu ngón tay chảy xuống.
“Buổi tối hôm đó, bạn gái anh liền đâm đầu xuống hồ tự sát… Ai, cô ta đáng thương nhất, trong tình huống sợ hãi như vậy, lại bị người bạn trai mình yêu nhất vứt bỏ… Thật là thật đáng buồn, đáng thương a!” Nguyên Sinh lắc đầu.
“Tao không có… Mày im miệng!” hai con ngươi Thập Nhất ướt át, chuyện cũ bốn năm trước, lại xuất hiện lên trong đầu.
Khi đó hắn còn trẻ, bọn lưu manh kia rất đông, lại có hung khí trong tay, hắn chạy đi… Nhưng là để tìm người trợ giúp!
Chỉ bất quá, cuối cùng lại đến trễ, sau khi bạn gái hắn bị mấy kẻ kia lăng nhục, thì đâm đầu xuống hồ tự vẫn…
Mấy năm nay, cho tới bây giờ, hắn cũng không thể tha thứ chính mình, đây cũng là nguyên nhân hắn đi học võ.
Sau khi học võ thành công, hắn đi tìm bọn lưu manh kia, tự tay cắt đầu của bọn họ. Cũng từ đây, trở thành một kẻ liều mạng… Sau đó thì được Tư gia thu nhận, trở thành một Ám Vệ…
Hắn không hề trốn, cho tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135577/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.