Edit: Như Ý
Beta: CN
————————
Đã không có cây cột che chắn, thân thể của Nguyên Sinh bay thẳng xuống lôi đài, “Phanh” một tiếng ngã xuống đất, không nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nghe Hứa Dịch tuyên bố kết quả.
Chiếc nhẫn Chu Tước màu lửa đỏ trong tay “Coong” một tiếng văng ra rơi ở trên mặt đất, giống như một sự giễu cợt vô hình…
Kết quả chẳng ai nghĩ tới, vị trí tổng đội trưởng lại có thể rơi vào trong tay Cà Lăm, người không có chút cảm giác tồn tại nào.
“Ta… Ta đi! Vị trí tổng đội trưởng cứ quyết định như thế này cũng được!”
“Không phải Thập Nhất, cũng không phải Lưu Ảnh, càng không phải là ngựa đen Nguyên Sinh, lại là tên Cà Lăm, quả thật muốn quỳ!”
Dù sao trước đó, phần lớn mọi người thậm chí còn không biết hắn rốt cuộc là ai.
Mọi người trong tiểu đội Ám Nhất chen chúc đi qua đem Cà Lăm bao vây ở giữa, biểu tình của tất cả mọi người đều hưng phấn không thôi.
“Ha ha ha ha… Cà Lăm! Tiểu tử cậu được a! Thật là không có nghĩ đến!”
“Quá vô sỉ, bất quá tôi thích!”
“Chơi rất đẹp! Nên đối phó với cái tên vô sỉ hỗn đản đó như vậy! Nếu không há chẳng phải là lợi cho hắn quá sao!”
Cà Lăm một mặt nghiêm túc sửa chữa, “Gọi… Gọi tôi Phong Huyền Diệc… Còn… Còn có… Tôi mới… không có vô… Vô sỉ… Là hắn… Hắn… Hắn đánh phụ nữ! Thập… Thập Nhất đội trưởng, ngươi đừng khổ… khổ sở… Tôi thay anh báo…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135565/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.