Edit: Như Ý
Beta: A.K
—————————
“A Cửu, cổ tay em thật là đau nha, giống như bị trật rồi…”
Diệp Oản Oản lời nói một bộ oán trách. Mặc dù khoảng thời gian này huấn luyện thân thể, độ linh hoạt so với lúc trước tốt hơn nhiều, vận động dữ dội cũng sẽ không còn cảm giác toàn thân đau nhức, nhưng thân thể vẫn có cảm giác đình trệ, không cách nào tùy tâm sở dục, mỗi lần đánh nhau đều cảm thấy chưa đủ đã. Cô luôn cảm thấy… Thật ra thì cô có thể còn mạnh hơn một chút…
Tất cả mọi người núp trong bóng tối thấy một màn như vậy đều không kiềm được run lên. Cái bộ dáng nũng nịu này quả thật là so với bộ dạng hung tàn của cô thoạt nhìn càng kinh sợ. Bọn họ lại còn lo lắng Cửu gia bị bệnh yếu đi sẽ không chịu nổi, quả thực là buồn lo vô cớ. Người ta ở trước mặt Cửu gia giống như mèo con ngoan ngoãn… …
Giờ này là chạng vạng tối, trên một con đường lâu năm, hai bên náo nhiệt rao hàng, người người nhộn nhịp. Mặc dù đường phố rất hẻo lánh, nhưng lại không tí ti ảnh hưởng đến việc làm ăn ở đây, thậm chí không ít du khách nước ngoài qua lại trong đó.
Diệp Oản Oản vừa kéo Tư Dạ Hàn vừa giới thiệu, “Đây là con phố bán đồ ăn vặt ngon giá rẻ, quan trọng nhất là ở đây cơ hồ bao gồm tất cả món ăn vặt cả nước, lúc trước em cùng ba mẹ còn có anh trai cũng thường xuyên đến nơi này! Ai, năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135552/chuong-582.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.