Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————————-
“Đều đã thời đại nào rồi, còn cả ngày giả thần giả quỷ, giả danh lừa bịp, phi a!”
Mọi người phân đội ám tứ, nhìn thấy tà mị đạo sĩ kia, sau đó, một ám vệ nào đó hướng về dưới chân của vị đạo nhân kia phun ra một ngụm nước bọt.
Lúc này, vị đạo sĩ dừng bước chân lại, khom người nhìn xuống dưới chân của mình, chợt ngẩng đầu lên, hướng về tên ám vệ kia hỏi: “Huynh đệ, vết nước bọt trên giày của tôi là do cậu làm sao?”
Nghe tiếng của người đối diện, tên ám vệ kia cười lạnh nói: “Đúng, ông nói không sai, chính là tôi làm đó, thế nào, có vấn đề gì không?”
“Không có không có không có.” Vị đạo nhân kia liền vội vàng lắc đầu: “Không có vấn đề gì, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi.”
Thấy vậy, mọi người phân đội ám tứ thay nhau nở nụ cười, cái người đạo sĩ này ngược lại vẫn tính ra là thức thời.
“Cút đi, đừng ở chỗ này chướng mắt chúng tôi.” Nguyên Sinh vẫy tay.
“Được rồi tôi đi a.” Tà mị đạo sĩ xoay người rời đi.
Nhưng mà, còn chưa đi hai bước, người đạo sĩ bỗng nhiên trở lại.
“Bần đạo cùng các anh hữu duyên, chọn ngày không bây giờ đi, để tôi đoán cho các anh một quẻ đi…” Lúc này, tà mị đạo sĩ cũng không đợi những người đó đáp lời, liền nhắm hai mắt lại, trong miệng nói lẩm bẩm, đầu ngón tay bắt.
Rất nhanh, tà mị đạo nhân mở hai mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135511/chuong-602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.