Edit: Như Ý Beta: KK
————————
“Anh Mộ Phàm, có đẹp không?”
“Rất đẹp!” Diệp Mộ Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, cố gắng khắc chế, chỉ hôn một cái trên trán cô, “Đi thôi!”
“Vâng, tạm biệt anh Mộ Phàm, em rất thích sợi dây chuyền này, nhất định sẽ bảo quản nó thật tốt!” Thẩm Mộng Kỳ che giấu vẻ không kiên nhẫn nơi đáy mắt, vội vã vẫy tay rời đi……….
Vạn Cảnh Danh Uyển. Trên ghế salon ở phòng khách, Diệp Oản Oản từ từ mở mắt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường. Thời gian này, buổi họp báo đã kết thúc, Thẩm gia đã lấy được cái đó hạng mục đó, mà Diệp gia cũng không phải người ngu, giờ phút này sợ là đã tra ra có nội gián rồi. Diệp Oản Oản nhéo mi tâm một cái, nghiêng người đi qua, cầm tấm thẻ sao chép mở cửa phòng vip của khách sạn, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì. Cô làm như thế… Đối với anh hai mà nói… Có phải ác độc quá hay không? Bất quá, suy nghĩ này rất nhanh bị lý trí lấn át. Lửa rừng cháy không bao giờ hết, gió xuân thổi tới lại tái sinh, lần này, cô nhất định phải ác một chút, chặt đứt hết sự kỳ vọng của hắn, nếu không sẽ thành công dã tràng. Chẳng qua là phải ủy khuất cha mẹ bị đổ tội… …
Nhà cũ Diệp gia. Diệp Mộ Phàm quá mức tự tin, cho rằng mình đủ cẩn thận, tránh được camera, nhưng lại quên hắn đã rất lâu chưa tới nhà cũ, rất nhiều vị trí đặt camera đều đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135483/chuong-616.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.