Edit:
…………………………………….
Diệp Mộ Phàm xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa sổ, nhìn chòng chọc vào phương hướng cửa phòng ngủ, một giây kế tiếp, bóng của một nam một nữ không mảnh vải che thân liền đập vào mắt khiến hắn không kịp chuẩn bị.
Trầm Mộng Kỳ bị Hà Tuấn Thành thô lỗ ném tới trên chăn, sau đó gầm nhẹ một tiếng, không kịp chờ đợi lần nữa đánh về phía thân thể của cô ta, bắt đầu chinh phạt một lần nữa…
Mà Trầm Mộng Kỳ một mực phóng đãng cao giọng thét lên, trên mặt đầy biểu tình hưởng thụ…
Trong ấn tượng của Diệp Mộ Phàm trước đây chỉ có một Trầm Mộng Kì ngây thơ, vậy mà Trầm Mộng Kỳ của lúc này đang nằm dưới thân Hà Tuấn Thành, biểu tình trên mặt chỉ còn là một mảnh trống rỗng, não càng là “ong” một tiếng nổ vang, hoàn toàn không cách nào phản ứng lại, tự nhìn lại đến hoàn cảnh xung quanh.
Bên cạnh, Diệp Oản Oản mở miệng lạnh như băng, “Diệp Mộ Phàm, xem cho thật kỹ… Đây chính là người ngươi yêu… Đây chính là nữ nhân đơn thuần thiện lương trong miệng ngươi sao?”
Trên giường, Hà Tuấn Thành vừa động vừa nói, “Mộng Kỳ, cảm thấy như thế nào? Ta lớn hay không lớn? Có phải hay không là so với tên oắt con vô dụng Diệp Mộ Phàm đó càng có thể để cho ngươi thoải mái hơn?”
“Ghét ghê, mọi người đều nói Diệp Mộ Phàm không có đụng qua nhân gia một ngón tay a!”
“Hừ, cái đó nhỏ vậy, tự nhiên không có tư cách đụng ngươi! Ta còn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135473/chuong-622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.