Edit:
…………………..
Vốn là đang ở một trạng thái hưng phấn của làm tình, trong phòng lại đột nhiên xuất hiện ra hai người, bất kể là ai cũng sẽ bị cảnh này làm cho sợ đến hồn phi phách tán.
Hà Tuấn Thành gương mặt vẫn còn mê man, gương mặt thật giống như gặp quỷ.
Trầm Mộng Kỳ sau khi phản ứng được, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thống khổ ủy khuất, hốt hoảng bắt đầu giải thích, “Em… Anh Mộ Phàm…..Anh nghe em giải thích… Sự tình không phải như anh nghĩ!”
Trên mặt của Diệp Mộ Phàm không có chút biểu tình nào, bình tĩnh đứng ở nơi đó, “Không phải là như vậy?”
Trầm Mộng Kỳ một bên thương tâm khóc nức nở một bên lên tiếng nói, “Thực sự, anh Mộ Phàm xin anh tin tưởng em, buổi tối công ty em mở tiệc ăn mừng, em uống say, cái gì cũng không biết…”
Diệp Mộ Phàm nhìn cô gái một bộ dáng thương tâm, nếu như là ở ngày thường, thấy cô ta khóc thương tâm như vậy, hắn đã sớm dùng hết tất cả biện pháp để đổi lấy nụ cười của cô ta.
Nhưng, vào giờ phút này, cô gái có gương mặt đơn thuần nhỏ nhắn kia, lại làm dạ dày hắn dâng lên từng trận nôn mửa.
Diệp Mộ Phàm hơi hơi nghiêng người, muốn che lại cảm giác buồn nôn, đột nhiên nở nụ cười trầm thấp, “Ồ, thật sao? Cô không biết? Cô không biết hắn so với tên oắt con vô dụng này có thể càng làm cho cô thêm thoải mái hay sao?”
Nghe được lời nói của Diệp Mộ Phàm, Khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135469/chuong-624.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.