Sắc mặt Diệp Mộ Phàm trở nên tuyệt vọng, “Làm sao có thể… Bọn họ có màn hình giám sát làm chứng…”
Diệp Oản Oản vừa hận vừa tức nhìn người đàn ông trước mắt một cái, đưa một một cái khăn giấy tới, “Bớt nói nhảm, em nói có thể liền có thể!”
Diệp Mộ Phàm nhận lấy khăn giấy, đứng lên, sắc mặt sợ sệt, lại thấy một ánh mắt tự tin sáng chói của cô gái trước mắt.
Bắt đầu từ khi nào, em gái của hắn, người luôn sống dưới cánh chim bảo hộ của gia đình, đã trưởng thành đến như vậy, hắn lại không chút nào phát hiện…
Đêm khuya, Diệp Oản Oản đem Diệp Mộ Phàm đưa về nhà trọ, sau đó rất nhiều lần nhắc nhở hắn phải làm như thế nào, sau đó mới rời khỏi.
Trở lại Cẩm Viên.
“Xong việc rồi?” Trên ghế sa lon, Tư Dạ Hàn ánh mắt hướng về cô gái nhỏ.
Diệp Oản Oản lấy ly nước trái cây ở trên bàn, uống một hơi cạn, ngay sau đó mở miệng nói, “Giải quyết! Nhìn một trận xuân cung đồ, ánh mắt em cũng sắp mù! Ai, anh trai ngốc của em a, đỉnh đầu đều xanh thêm hai cái sừng khi nào cũng không biết…”
Tư Dạ Hàn dường như muốn nói lại thôi, cân nhắc nửa ngày trời mới mở miệng, “Chuyện lấy trộm bí mật thương nghiệp, em chuẩn bị giải quyết như thế nào?”
Một bên Hứa Dịch thấy vậy than thở, haizzz, ông chủ, người muốn giúp Oản Oản tiểu thư liền nói thẳng ra, sao còn vòng vo?
Là ai ban đầu định ra quy tắc, không cho Oản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135466/chuong-626.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.