Editor: Hyna Nguyễn
Diệp Oản Oản mặc một bộ đồ ở nhà, ngồi xếp bằng ở trên ghế sa lon, trong tay cầm một xấp tài liệu, nhiệt độ ấm áp trên mặt trong nháy mắt xua tan cái lạnh giá vạn dặm cùng sát phạt kia.
Giống như trong đêm tối lạnh lẽo theo bản năng đi đến chỗ có nhiệt độ ấm áp, Tư Dạ Hàn nghiêng người đi qua, tựa hồ là muốn ôm cô một chút.
Bất quá, hắn lại lập tức đứng dậy nói: “Anh đi tắm đã.”
Đại khái là hắn sợ khí lạnh cùng huyết tinh trên người mình quấy rối đến cô đi.
Nhưng trong nháy mắt khi Tư Dạ Hàn đứng dậy, thân thể cũng đã bị một vòng tay ấm áp ôm lại.
Tư Dạ Hàn đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó nhẹ nhàng đem cô ôm trở về: “Làm sao trễ như vậy mà em còn chưa ngủ?”
Diệp Oản Oản than thở: “Chắc là bị anh lây bệnh a…”
Tư Dạ Hàn không ở bên cạnh cô lại có thể bị mất ngủ.
Tư Dạ Hàn dường như không có thể lý giải được lời cô nói, ánh mắt hướng về phía cô nhìn rồi hỏi lại: “Em nói vậy là có ý gì?”
Diệp Oản Oản hơi nhíu mày, đáy mắt lộ ra tia giảo hoạt: ” Ý trên mặt chữ, chính mình đoán a!”
Mỗi lần đều là anh nói vòng vo như đi đường núi, bây giờ cô để cho anh cũng nếm thử một chút mùi vị đốt não này đi!
Tư Dạ Hàn nghe vậy hơi suy nghĩ một chút, ngay sau đó ánh mắt nhỏ sâu mà nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135425/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.