Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————————————–
Hà Tuấn Thành vui mừng quá đổi, trong lòng tràn đầy giễu cợt cùng khinh bỉ.
Quả nhiên, lấy tình hình nghèo kiết xác hiện tại của Diệp Mộ Phàm thì chỉ cần nói chuyện có liên quan đến giá tiền một chút đủ đã để cho hắn hài lòng, ngay lập tức sẽ quy thuận theo hắn mà thôi a.
Hắn còn tưởng rằng Mộ Phàm còn có nhiều cốt khí gì nữa chứ!
A, nếu không phải là hắn nhìn thấy hắn ta còn có chỗ dùng được thì trong mắt mình Mộ Phàm bất quá chỉ là một con chuột trong cống ngầm thôi, ở nơi nào đáng giá để hắn nói chuyện ôn tồn như vậy được chứ.
“Diệp thiếu gia quả nhiên thẳng thắn! Thế này mới đúng nha, cần gì phải giận dỗi với tôi mà gây khó dễ nhau chứ, dù sao chúng ta cũng đã hợp tác lâu như vậy rồi, yên tâm đi, tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu. Cậu ở đâu, chúng ta bây giờ gặp mặt nói chuyện được chứ?” Hà Tuấn Thành không kịp chờ đợi mở miệng nói.
“Được a, chúng ta gặp nhau tại chân núi Long Tiềm thành Bắc đi.”
“Được được được, không gặp không về!”
Ánh chiều tà le lói, núi Long Tiềm.
Ngoại ô lạnh tanh mà an tĩnh, trên đường cơ hồ không có bất kì xe cộ cùng người đi đường nào cả. Hà Tuấn Thành lái xe chạy rất nhanh, nửa giờ sau đã đến nơi rồi.
Trong lúc đó, Diệp Mộ Phàm vừa tới hầm đậu xe của Vạn Cảnh Danh Uyển.
Đem xe dừng lại tắt máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135411/chuong-654.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.