Editor: Nhi Nhi hâm hâm (editor mới toanh ý, hello cả nhà:p)
Cung Húc quay đầu nhìn lại, lúc này rốt cục cũng phát hiện một bóng người ẩn trong tối.
Ể? Người này sao mà… Thoạt nhìn thấy quen mắt lắm nha?
Mặc dù ngày đó chỉ gặp bên ngoài quầy rượu một lần, nhưng bởi vì ấn tượng quá sâu sắc nên muốn quên cũng không thể quên được.
Đây không phải là người bạn ngày đó tới đón Diệp ca sao?
Lúc đó anh ta suýt chút nữa hiểu lầm quan hệ giữa Diệp ca và người đàn ông này…
Đều đã trễ thế này rồi, sao người này còn đến cửa làm khách nhỉ?
Ê, tại sao ánh mắt người này nhìn mình… Đáng sợ như thế…
Dù Cung Húc cảm thấy sai sai chỗ nào đấy, nhưng là bởi vì thần kinh “rất tỉnh”, cộng thêm tối nay tâm tình rất tốt nên cũng không suy nghĩ nhiều, ngữ khí hào phóng đi tới bên người của Diệp Oản Oản mở miệng nói: “Không có việc gì đâu Diệp ca, anh có khách thì có khách thôi, tiếp anh ta một hồi cũng đi thôi mà? Em không ngại đâu!”
Không ngại cái đầu cậu!
Diệp Oản Oản: “…”
Vào giờ phút này, Diệp Oản Oản quả thật có lòng muốn bóp chết cái loại đần độn này rồi!
Cô cẩn thận từng li từng tí nhìn một cái về phía Tư Dạ Hàn… Chỉ liếc mắt một cái… được rồi… biểu cảm kia quả thật khiến cô sợ hết hồn hết vía…
Ánh mắt của Tư Dạ Hàn nhàn nhạt xẹt qua Diệp Oản Oản và Cung Húc bên cạnh, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135326/chuong-696.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.