Editor: Nhi Nhi lê lết
“Gọi điện thoại bảo Đông Tử lái xe về, về sớm chút tắm rửa rồi ngủ đi.”
Diệp Oản Oản nói xong thì dắt tay của Tư Dạ Hàn, trực tiếp xoay người đi về phía phòng thuê cao ốc.
“Ê, chờ... từ từ…”
Sau lưng, Cung Húc ngẩn ngơ đứng trong gió đêm…
Ngủ… Ngủ cái rắm ấy!
Tối nay làm sao mà tui có thể ngủ được đây!!!
Cho nên, anh à, anh đi như vậy bỏ một mình em ở nơi này sao?
Vào giờ phút này, rốt cuộc anh ta cũng tin Diệp ca thật sự thích đàn ông…
Đây hoàn toàn chính là tình huống thấy sắc quên nghĩa mà…
Tự dưng có loại cảm giác thê lương khi bị vứt bỏ là thế nào?
“Đinh” thang máy đến, Diệp Oản Oản kéo Tư Dạ Hàn cùng đi vào.
Hai người đứng bình tĩnh trong thang máy, tất cả đều không nói chuyện.
Ánh mắt của Tư Dạ Hàn luôn rơi trên người của cô.
Rất nhanh đã đến tầng, hai người đi ra khỏi thang máy.
Sau khi đi tới cửa, Diệp Oản Oản mới buông tay, móc chìa khóa mở cửa ra.
Tư Dạ Hàn theo sau đi vào.
“Bộp bộp” một tiếng, cửa mở ra rồi đóng lại ngay…
“Đổi dép đi…” Diệp Oản Oản khom người, lấy một đôi dép lê từ tủ giày giúp Tư Dạ Hàn.
Vừa ngồi dậy thì bên hông đột nhiên căng thẳng, hơi thở nóng bỏng của đàn ông che ngợp bầu trời tập kích tới, răng nanh sắc bén xẹt qua bờ môi mềm mại của cô, lại hùng hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135322/chuong-698.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.