Edit: Như Ý
Beta: Gemini
————————
Yêu Mị Nam ủy khuất nhỏ giọng lầu bầu, “Đại tiểu thư như không khí biến mất trên thế giới này, manh mối gì cũng không có, hiện tại manh mối duy nhất chỉ có một tấm hình, lại là bốn năm trước, bây giờ người ta đều không biết lớn lên thành hình dáng gì, là nam hay nữ, không chừng đã chuyển giới… Người này như biển mênh mông, phải tới nơi nào tìm người đây?”
Lúc này, điện thoại màu đen trên eo Nhiếp Vô Danh đột nhiên vang lên, giống như ma âm rót vào tai.
Da đầu mọi người nhất thời tê dại, đồng loạt xách ghế lui về sau một bước, tận lực giảm nhỏ cảm giác tồn tại.
Nhiếp Vô Danh nhéo nhéo mi tâm, mặc dù cực không tình nguyện, nhưng vẫn là không dám trì hoãn, lập tức đưa tay nhận điện thoại, “A lô…”
“Mẹ con đã tìm được chưa?” Đầu kia truyền tới âm thanh trẻ con quen thuộc, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng đặc biệt làm người ta sợ hãi.
Nhiếp Vô Danh hít sâu một hơi: “Cậu nói… Con mỗi lần gọi điện thoại cho cậu, không thể đổi một câu khác hay sao?”
“Ba con đã tìm được chưa?”
“…” Được, coi như ta cái gì cũng không nói.
“Cậu, thời gian còn lại nửa tháng, nếu như đến lúc đó vẫn không có tin tức của bọn họ, con chỉ có thể tự mình đến nước Hoa.”
Nhiếp Vô Danh nghe lời này, nhất thời tê cả da đầu, “Mịa nó! Con cũng chớ làm loạn, nếu chạy loạn xảy ra chuyện gì làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135301/chuong-709.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.