Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————————————–
Tần Nhược Hi nghe vậy, thản nhiên quét mắt nhìn hắn ta, ra lệnh nói: “Cái gì cũng không cho phép làm.”
Nguyên Sinh nghe xong có chút nóng nảy: “Cái này đều đã đến mức khi dễ muốn đi lên đầu của tiểu thư rồi, chẳng lẽ tiểu thư còn phải tiếp tục nhịn xuống nữa sao?”
Mắt thấy Thập Nhất và Phong Huyền Diệc đi theo phía sau Diệp Oản Oản chiếm hết chỗ tốt, lợi ích của Tần Nhược Hi cũng dần dần chịu ảnh hưởng, hắn ta đương nhiên cuống cuồng lo lắng.
Không đợi Tần Nhược Hi mở miệng, Tiết Lệ ở một bên vẻ mặt khinh thường nói: “Hừ, ngu xuẩn! Lần này đi đến Myanmar đánh cược ngọc, lúc trước Nhược Hi tiểu thư cũng đã sớm làm vô số chuẩn bị, người phụ nữ kia coi như thành công, thì đó cũng là công lao của Nhược Hi tiểu thư, cùng với cô ta có quan hệ gì chứ! Người của công ty lại không phải là người ngu, sẽ không biết đến điểm này hay sao?”
Nguyên Sinh nghe xong, tâm tình lúc này mới hòa hoãn mấy phần, lẩm bẩm mở miệng nói: “Đây cũng đúng, cô ta cướp công lao của Nhược Hi tiểu thư như vậy, sẽ chỉ để cho người khác đối với cô ta càng thêm phản cảm mà thôi!”
Đáy mắt của Tiết Lệ thoáng qua một vệt sáng: “Đến lúc đó chúng ta tùy tiện lợi dụng chuyện này một chút, cũng đủ để cho người có lòng với cô ta mất hết!”
Tần Nhược Hi nhấp một ngụm trà: “Lần này anh đi cùng, nên làm như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135259/chuong-729.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.