Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Gemini
————————————————–
Vì vậy, Hoàng Thế Hâm trực tiếp đổi ý sửa lời nói: “Ông chủ Vạn, tôi thấy ông nên đi nơi khác hỏi thăm một chút xem có ai muốn thu nhận khối đá này hay không đi, loại thứ phẩm tồi tàn này, sợ là nơi này của chúng tôi không thể thu được.”
Vạn Hạc Vân nhất thời nóng nảy: “Cái…Cái gì, ông chủ Hoàng, trước kia chúng ta rõ ràng đã nói xong… Hơn nữa tôi còn nguyện ý lấy bảy phần giá cả mà đồng ý rồi cơ mà…”
Hầu Mậu Phong cười lạnh: “A, Vạn Hạc Vân, loại mặt hàng rác rưới này của ông, đừng nói là dùng bảy phần giá bán để bán lại, coi như đưa cho người ta, sợ là cũng sẽ không ai dám mua, mấy người đó không có lý do gì mà muốn dính xui xẻo vào người đâu!”
Vạn Hạc Vân nãy giờ vẫn đang một mực ăn nói khép nép nghe xong giận đến phát run cả người: “Hầu Mậu Phong! Ông rốt cuộc muốn như thế nào đây?”
Hầu Mậu Phong dù có nhiều người đang có mặt như vậy nhưng cũng không có chút kiêng kị nào, thần thái ngạo nghễ mở miệng nói: “Vạn Hạc Vân, dich ngon tinh.com tôi đã sớm nói rồi, chỉ cần một ngày vẫn còn có Hầu Mậu Phong tôi thì Lâm Lang các của ông cũng đừng nghĩ bán ra được một khối đá nào cả!”
Vạn Hạc Vân gắt gao nằm lấy lòng bàn tay: “Hầu Mậu Phong, ông đừng khinh người quá đáng!”
Hầu Mậu Phong nghe xong cười to một tiếng: “Ô, tôi khi dễ ông thì ông có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135203/chuong-757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.