Editor: Hoahonggai
Beta: Gemini
…………………………
Chu lão đại nuốt nước miếng, yếu ớt mở miệng, “Vậy, tôi… chúng tôi có thể đi được chưa…”
Diệp Oản Oản nhẹ vuốt ngón tay: “Chậm”
Mồ hôi trên trán Chu lão đại nhỏ xuống “Còn có chuyện gì sao?”
“Hôm nay, ông thấy được gì?” Diệp Oản Oản hỏi.
Đầu tiên Chu lão đại ngẩn người, sau đó vội mở miệng nói “Tôi… Tôi không thấy cái gì! Người nào cũng không thấy!”
Diệp Oản Oản nghe vậy, lúc này mới giơ tay lên một cái.
Đám người Chu lão đại lập tức chạy té khói.
Lúc đầu Diệp Oản Oản còn tưởng phải nhắc nhở một chút, không nghĩ tới Nhiếp Vô Danh phát huy vượt sức bình thường, trực tiếp đảo lộn toàn trường, đem những người đó thu thập…
Sau khi những người đó đi, Diệp Oản Oản nhìn về phía nhóm người lính đánh thuê nói: “Các người, đều cùng theo tôi.”
Nhóm người trố mắt nhìn nhau, còn chưa từ sống sót sau tai nạn tỉnh lại, nghe được câu này, nhất thời toàn bộ ngẩn ra, nhất thời không phản ứng kịp.
“Ây …Cái…Cái gì…Cùng…Đi theo cô…” Đầu tiên người đàn ông tóc dài ngẩn ra một giây, sau đó đầu đâm vào ngực người có râu “Anh Cường, em không phải là bị bắt làm nam sủng a a a!”
Người có râu lập tức đứng dậy “Muốn bắt liền bắt tôi đi”
Diệp Oản Oản: “…”
Rốt cuộc ai cho các anh dũng khí?
Gía trị nhan sắc của mình tệ đến vậy sao?
Nhất Chi Hoa lớn tiếng trách mắng: “Càn rỡ, chỉ bằng thứ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135156/chuong-782.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.