Editor: Hoahonggai
Beta: Gemini
…………………………….
Cô biết mà, Thẩm Mạn Châu như vậy làm sao lại buông thả, hóa ra là có người ở sau lưng giở trò.
“Phanh—“ Cửa phòng việc bị mở ra.
Cung Húc như một trận gió xông vào “Hura! Ohay you! Diệp ca rốt cuộc anh đã trở lại, ngày hôm qua không có gặp anh, hôm nay anh để em bắt được, anh có mang quà cho em không! Mau lấy ra, nhanh lên!”
Diệp Oản Oản hai con mắt nheo lại “Quà? Một trận đánh no đòn, cậu muốn không?”
Cung Húc nháy mắt: “A? Tại sao lại đánh em? Thời gian anh không có ở đây em rất nghe lời! Chỉ có năm, à không, gây họa ba lần…”
Cái kia rất giỏi rồi nhé…
Khóe miệng Diệp Oản Oản hơi co rút, sau đó lộ ra vẻ mỉm cười, mở miệng yếu ớt nói: “Nghe nói, tôi thích chủ động một chút, phóng khoáng một chút? Càng phóng khoáng càng tốt?”
Trong nháy mắt sắc mặt đắc ý của Cung Húc cứng đờ, lúc này mới phát hiện mình bị Thẩm Mạn Châu bán, nhất thời chột dạ cúi đầu sợ không dám lên tiếng “Diệp ca…Em…Em sai lầm rồi hu hu hu…”
Rốt cuộc Thẩm Mạn Châu cũng phản ứng lại là bị Cung Húc đùa giỡn, bắt đầu đuổi theo Cung Húc đuổi đánh “Được a Cung Húc, cậu có thể gạt tôi, tôi bị cậu hại chết rồi!”
“A a a… Đừng đánh mặt!” Cung Húc chạy chối chết.
“Tốt rồi, đừng làm rộn.” Diệp Oản Oản bất đắc dĩ mở miệng.
Hai người lúc này mới hổn hển dừng lại.
Lúc như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135099/chuong-810.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.