Editor: Hyna Nguyễn
Beta:Gemini
Diệp Oản Oản mới vừa vào trong sân thì đụng phải Thập Nhất, sau đó nhìn thấy một con mắt và cằm của cậu ta đều tím bầm một mảng lớn.
“A? Thập Nhất, mặt của cậu sao thế?” Diệp Oản Oản vội vàng hỏi.
“Híc, Oản Oản tiểu thư…” Thập Nhất theo bản năng vội vàng che mặt mình, hơn nữa phản xạ có điều kiện lui về sau một bước dài, sau đó nói: “Không có… Không có việc gì hết…”
Ánh mắt Diệp Oản Oản sắc bén hỏi lại: “Tại sao lại không sao chứ, ai đánh cậu vậy? Có phải là mấy người Nguyên Sinh lại tìm cớ rồi hay không hả?”
Thập Nhất nghèn nghẹn nói: “Không có, thật sự không có, chính tôi đụng vào tường thôi…”
Diệp Oản Oản: “Hả?”
Chính mình đâm phải tường có thể bị thương thành như vậy được sao?
Diệp Oản Oản đang nói chuyện với Thập Nhất, phía sau lưng Thập Nhất, Phong Huyền Diệc cũng đi tới, hơn nữa đều giống nhau sưng mặt sưng mũi.
Diệp Oản Oản nhìn Thập Nhất một chút, rồi lại nhìn Cà Lăm một chút, mặt đầy không tin nói: “Phong Huyền Diệc cũng lại là xảy ra chuyện gì”
Phong Huyền Diệc đầu tiên là sững sờ, sau đó nháy mắt một cái: “Ây… Tôi… Tôi… Tôi và… Và Thập Nhất… Nhất… Cùng nhau đụng…”
Thập Nhất lập tức nói: “Đúng, tôi có thể làm chứng!”
Vẻ mặt Diệp Oản Oản không biết nói gì: “… Hai người chơi trò gì mới à?”
Phong Huyền Diệc: “…”
Thập Nhất lau mồ hôi: “…”
Bọn họ cũng không muốn chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135082/chuong-818.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.