Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Thập Nhất cũng không đến mức quá ngu, chỉ sau một chốc trầm tư, sắc mặt khẽ biến: "Tư Bá Ý?"
"Lão Đại đâu rồi?" Lâm Khuyết hiếu kỳ hỏi.
Thập Nhất cau mày lắc đầu. Lão Đại đã rời khỏi Tư gia rất lâu, cũng không hề báo lại cho cậu ta biết hắn đi nơi nào…
"Cho nên, Thất ca, đã sớm nói với anh rồi! Cái miệng của lão Đại, chỉ toàn là chém gió và xuyên tạc... Anh nghĩ thử xem, Tư Bá Ý là lão Đại Tư gia, nhưng vị trí gia chủ lại bị Cửu ca ngồi, trong lòng của ông ta có thể thoải mái sao? Mà chính ông ta lại không có bản lãnh gì, thứ trâu bò nhất cũng chỉ có bản lĩnh khích bác ly gián mà thôi…" Lâm Khuyết bất đắc dĩ nói.
"Đã như vậy, tại sao lại không giết lão Đại?" Thập Nhất mở miệng hỏi.
"Giết Tư Bá Ý?" Lâm Khuyết chép chép miệng: "Thất ca, anh nói gì kỳ vậy? Cũng không thể bởi vì lão Đại thích khích bác ly gián, mà Cửu ca lại đi giết ông ta! Ông ta đâu có rục rịch làm gì khác thường đâu?"
"Cho nên nói... Ý của các người là, tôi đã bị lão Đại lừa..." Hàn quang trong mắt Thập Nhất chợt lóe lên.
"Còn chưa đủ rõ ràng sao?" Diệp Oản Oản nói.
"Lão Thất, sau này, Tư gia liền giao cho cậu." Tư Dạ Hàn thấy hiểu lầm được giải trừ, chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Thập Nhất nói.
"Lão Cửu... Tôi... Nhưng nói cho cùng, chính là cậu đã giết lão Bát..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3133080/chuong-1849.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.