Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Thấy Thập Nhất bò dậy, Tư Bá Ý thấp giọng cười nói: "Đúng là một đứa ngu xuẩn... Như vậy mà ngươi còn không giết chết Tư Dạ Hàn... Ban đầu, khi ngươi thuê Thí Huyết Minh ở nước ngoài, Tư Dạ Hàn tái phát bệnh cũ, đó là cơ hội tốt nhất để giết chết hắn... Ngươi chỉ cần vạch trần chuyện Diệp Oản Oản giả mạo Tử Vong Hoa Hồng là được rồi. Đáng tiếc, cái thằng ngu này..."
"Tư Bá Ý... Ngươi con mịa nó, vị trí gia chủ Tư gia, đối với ngươi mà nói, chẳng lẽ, còn quan trọng hơn cả tình anh em hay sao? Tính mạng của nhiều anh em như vậy…." Thập Nhất chỉ mặt Tư Bá Ý mà chửi.
Nghe Thập Nhất nói vậy, Tư Bá Ý lại lãnh đạm thờ ơ cười một tiếng, lắc đầu một cái: "Lão Thất, đám người các ngươi, bất quá đều là ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Một cái Tư gia nho nhỏ, trong mắt ta, chẳng là cái cóc khô gì!"
"Vậy tại sao ngươi lại phải làm những chuyện táng tận lương tâm kia?" Thập Nhất nhìn Tư Bá Ý, hoàn toàn không cách nào lý giải được.
Nếu như nói, Tư Bá Ý khiêu khích mấy anh em bọn họ giết chết Tư Dạ Hàn, là bởi vì vị trí gia chủ Tư gia, vậy thì còn có thể hiểu được. Nhưng bây giờ Tư Bá Ý lại nói, Tư gia trong mắt hắn cũng chả là cái gì cả, vậy thì rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
"Ha ha, loại phế nhân giống như các ngươi, đương nhiên không cách nào biết được gốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3133074/chuong-1852.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.