Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
"Mấy người các ngươi, cút ngay!"
Tần Nhược Hi đảo mắt một vòng, nhìn đám người Thất Tinh và Bắc Đẩu bên cạnh Diệp Oản Oản.
Nghe vậy, chân mày Bắc Đẩu khẽ nhíu lại, xoay người nhìn về phía Diệp Oản Oản: "Oản Oản tỷ, đệ đánh chết con ả này... Hẳn là không có vấn đề gì chứ?"
"Tùy cậu!" Diệp Oản Oản nhún nhẹ hai vai.
"Yes, Sir!!~"
Sau khi lấy được sự cho phép của Diệp Oản Oản, Bắc Đẩu trợn mắt trừng Tần Nhược Hi một cái, lạnh giọng cười nói: "Ngươi tính là cái thứ gì, a miêu a cẩu làm sao xứng động thủ với Oản Oản tỷ?"
"Tìm chết!"
Hàn quang trong mắt Tần Nhược Hi chợt lóe lên, tay phải giơ lên, trong chốc lát, hung hăng vỗ về phía Bắc Đẩu.
Nhưng mà, một chưởng này của Tần Nhược Hi còn chưa tới nơi, trong nháy mắt đã bị Bắc Đẩu chặn lại.
Giờ phút này, Tần Nhược Hi nhìn về phía Bắc Đẩu, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc. Bên cạnh Diệp Oản Oản, còn có cao thủ bực này...
"Yo, cái con gà mờ này, còn dám nói khoác mà không biết ngượng?" Trong lúc nói chuyện, cánh tay phải của Bắc Đẩu hung bạo đẩy về phía trước, trực tiếp đánh bay Tần Nhược Hi về phía trước.
Không đợi Tần Nhược Hi rơi xuống đất, Bắc Đẩu lại lướt lên, tóm lấy cổ chân còn đang ở giữa không trung của Tần Nhược Hi, mượn đà quăng một vòng, khiến cho ả ta ngã sóng xoài trên mặt đất.
Chỉ nghe một tiếng “rầm”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3133064/chuong-1857.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.