Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
"Đi? Đi đâu?"
Nghe nói đám người Bắc Đẩu bọn họ phải rời đi, Cung Húc liền vội vàng hỏi thăm.
"Đi phương xa." Bắc Đẩu thở dài một tiếng. Thật ra thì, suy nghĩ kỹ một chút, nếu như có thể ở lại Hoa quốc, mỗi ngày cùng Cung Húc đi ăn chơi đàn đúm... Cũng không tệ nha!
"Vậy, lúc nào thì trở lại?" Mặt Cung Húc đầy vẻ không vui.
"Ước chừng khoảng mùa đông..." Bắc Đẩu nói.
"Bắc ca, anh thế này có chút quá qua loa lấy lệ..." Khéo miệng Cung Húc hơi co rúm lại, lại còn hẹn gặp lại vào mùa đông cơ đấy!
Còn không đợi Cung Húc tiếp tục nói nhảm, liền bị Lạc Thần kéo sang một bên.
"Đúng rồi, điều tra Diêu Giai Văn bên kia thế nào rồi?" Diệp Oản Oản đẩy Diệp Mộ Phàm sang một bên, tự mình ngồi xuống.
"Cái con điếm đó, cái đồ bạch nhãn lang!" Diệp Mộ Phàm đặt chiếc móng heo đang gặm dở xuống, lạnh giọng cười nhạt: "Đều đã điều tra rõ ràng, nuốt riêng khoản tiền lớn của công ty, phạm tội kinh tế, đã bị bắt lại. Anh thấy không bị giam mấy chục năm cũng đừng mong được thả ra!"
"Tiện nghi cho cô ta rồi." Hàn Thiên Vũ cười nói.
"Cũng coi như là trừng phạt đúng người đúng tội đi!" Giang Yên Nhiên nói.
Ban đầu, Diêu Giai Văn đem hết thảy tội danh đẩy tới trên người Diệp Oản Oản, chính mình nuốt riêng số tiền lớn của công ty, còn nặn ra một hình tượng nhân vật vĩ đại, không sợ gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3133021/chuong-1878.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.