Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
"Còn có loại chuyện này..." Diệp Thiệu Đình mặt đầy mộng bức. Mấy vị bằng hữu của Diệp Oản Oản, ông ta cũng đã từng gặp qua. Còn có hai vị lão giả học thức uyên bác, thoạt nhìn cũng không giống người bình thường.
Đối với cách giải thích của Diệp Oản Oản, Diệp Thiệu Đình cũng không dễ dàng tin tưởng, luôn cảm thấy quá mức qua loa. Chỉ bất quá, vô luận như thế nào, chuyện Diệp Oản Oản bây giờ là lão bản của Công ty Tinh Thần, sẽ không thể giả được. Về phần Diệp Oản Oản làm thế nào lại có thể đạt được vị trí đó, Diệp Thiệu Đình thấy dường như Diệp Oản Oản không quá nguyện ý nói nhiều, nên ông ta cũng không tiện truy hỏi.
"Cha, không nói nữa, con phải đi rồi... Đợi một lúc nữa là không kịp giờ bay mất!"
Diệp Oản Oản đẩy rương hành lý, cáo biệt cùng Diệp Thiệu Đình và Lương Uyển Quân, xoay người rời đi.
Ngoài cửa, đám người Bắc Đẩu và Thất Tinh, cũng không biết đã đợi được bao lâu.
Sau khi rời khỏi Kim Đô Bích Hải, Thất Tinh nhìn về phía Diệp Oản Oản: "Phong tỷ, nhiệm vụ của học viện Xích Diễm..."
"Đúng vậy, Phong tỷ, tỷ trở về, không phải để làm nhiệm vụ tiêu diệt đám lính đánh thuê đào ngũ của học viện Xích Diễm hay sao?" Bắc Đẩu cũng vội vã góp lời.
Nghe tiếng, Diệp Oản Oản tỏ vẻ ngạc nhiên, nhìn về phía Thất Tinh và Bắc Đẩu: "Không phải là đã tiêu diệt rồi sao?"
Diệp Oản Oản dứt tiếng, mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3133013/chuong-1882.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.