Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Lúc này, chân mày viện trưởng Xích Diễm hơi hơi nhướn lên: "Ở đâu ra ngon vậy, vừa mới trả xong lại nợ tiếp, vậy có khác nào không trả chứ!"
"Viện trưởng, ngài xem, rượu này của tôi, và cả quà nữa, ngài đều đã nhận rồi...Tôi mang về từ Hoa quốc, thật không dễ dàng." Diệp Oản Oản than thở.
"Ngươi..."
Viện trưởng Xích Diễm mặt đầy mộng bức nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, khó trách lại đưa rượu tặng quà. Lại có thể gài hàng, khiến ông không cách nào từ chối được... Nếu như mình hôm nay không cho Diệp Oản Oản thiếu nợ, chuyện này truyền đi, sẽ có người cho rằng mình chiếm tiện nghi của đám học viên.
"Qua bên kia nằm, 20 ngàn còn thiếu, trong một tháng phải trả hết." Viện trưởng Xích Diễm tức giận nói.
"Khẳng định là như vậy! Ngài yên tâm, tôi coi trọng nhất là chữ tín!"
Sau khi thấy viện trưởng Xích Diễm đáp ứng, nụ cười của Diệp Oản Oản càng nồng hơn, lập tức nằm ở trên ghế của phòng làm việc.
Một lát sau, khi viện trưởng Xích Diễm phê duyệt xong tài liệu, mới đứng dậy đi tới bên cạnh Diệp Oản Oản, thực hiện thủ pháp thôi miên, giống y như đúc với lần trước.
Sau khi trả lời mấy câu hỏi của Viện trưởng Xích Diễm, bị tiết tấu thôi miên dẫn dắt, mí mắt Diệp Oản Oản như nặng ngàn cân. Không bao lâu, đã hoàn toàn tiến vào trong một giấc ngủ sâu.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tinh thần cứ như thể thoát ly khỏi thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132947/chuong-1915.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.