Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
"Cậu nói cái gì?"
Diệp Oản Oản trực tiếp đứng bật dậy.
Khó trách tên tiểu tử Bắc Đẩu kia lại không dám tự mình đi qua báo cáo!
Đồ của Không Sợ Minh bọn họ, cư nhiên lại có thể bị người khác cướp mất rồi. Tướng cướp bị cướp, nếu như chuyện này truyền đi, sợ là sẽ trở thành trò cười của toàn bộ Độc Lập Châu.
Dưới tình huống hầu như đã hoàn toàn xác định Tu La Chủ chính là Tư Dạ Hàn, đối với nhiệm vụ lần này, nàng rất có niềm tin. Tình huống thảm nhất, có lẽ là không cách nào thông qua được, phải quay trở về. Nhưng mà, nàng vạn vạn không ngờ tới, đối phương lại có thể “tịch thu” luôn đồ của nàng.
"Đáng chết..."
Nhiệm vụ hộ tống tín vật này đã được tuyên bố thật lâu, nhưng vẫn luôn không có người nào dám tiếp nhận, cũng là bởi vì độ khó quá lớn. Hơn nữa dựa theo quy định, nếu như làm mất tín vật, còn phải bị trừ 15 ngàn điểm cống hiến vinh dự!
Đây chẳng phải là một buổi sáng bỗng trở lại trước giải phóng sao!
Diệp Oản Oản che ngực, giận đến tức ngực luôn rồi…
Tức chết nàng rồi! Tên khốn kia, còn không ngại lừa nàng, nói cái gì mà bọn họ đã kết hôn rồi!
Đây là chuyện mà một người chồng có thể làm ra được hay sao?
Coi như... coi như trước đó nàng lừa anh ta, không chịu ở lại Hoa quốc, nhưng cũng không nên ngược nàng như vậy chứ!
"Tôi tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132924/chuong-1927.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.