Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
----
"Đã như vậy, thì cũng chỉ có thể đắc tội rồi!"
Trong nháy mắt sau khi dứt tiếng, “vút” một tiếng xé gió vang lên, Diệp Oản Oản nhanh như chớp giật lao tới bàn sách, nơi đang để chiếc nhẫn.
Trong nháy mắt ngay khi nàng sắp đụng được đến chiếc nhẫn, người đàn ông kia giương tay một cái, trực tiếp đón đỡ thế công của nàng, khiến cho nàng và chiếc nhẫn “tình ta chia xa”.
Diệp Oản Oản ngước lên, tức giận trừng mắt lườm chàng trai một cái, rất nhanh lại xuất thủ lần nữa. Bất quá chỉ trong chốc lát, hai người đã đối nhau mấy chục chiêu.
Chiêu thức của chàng trai cũng không mãnh liệt, thậm chí có thể nói là không thèm đếm xỉa tới, nhưng lại có thể gió thổi không lọt mà ngăn trở thế công của nàng, khiến cho nàng thậm chí cả cái hộp đựng nhẫn thôi mà cũng không chạm tới được.
"Tu La Chủ đại nhân, dám hỏi một câu, một người đàn ông như anh, khư khư giữ lấy một chiếc nhẫn thiếp thân của một người đàn ông khác không buông, là có ý gì?"
Diệp Oản Oản tức giận chất vấn.
Thừa nhận một câu mình là Tư Dạ Hàn, thừa nhận mình ăn giấm, khó khăn như thế sao?
"Ý của Bạch minh chủ lại là ý gì?" Nam nhân nhìn nàng chằm chằm, không trả lời mà hỏi lại.
Diệp Oản Oản trực tiếp bị chọc tức đến bật cười rồi, "Anh cho là thế nào? Tu La Chủ đại nhân thông minh như vậy, còn có thể không biết tôi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132920/chuong-1929.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.