Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Câu “cục cưng” của Diệp Oản Oản vừa mới dứt, Bắc Đẩu và Thất Tinh hai người nhất thời nổi da gà khắp toàn thân.
"Híc, nói chuyện cùng với một ông chủ xưởng giấm, mà cũng cần ôn nhu vậy sao?" Bắc Đẩu gãi đầu một cái, mặt không cách nào hiểu được.
Tâm tình Diệp Oản Oản đang cực kỳ tốt, căn bản không để ý hai người, tiếp tục nói chuyện rất tự nhiên, "Làm sao đột nhiên lại gọi điện thoại cho em?"
"Gần đây thế nào, có cái gì dị thường không?" Đầu kia điện thoại di động truyền tới một giọng nam có vẻ rất nghiêm túc, nhưng không cách nào che giấu nổi sự ân cần ôn nhu trong âm thanh.
"Không có, hết thảy đều tốt. Đúng rồi, còn chưa kịp cảm ơn anh đây! Cảm ơn món quà của anh, em đặc biệt thích, thật sự là quá tình cảm rồi ~" Diệp Oản Oản vui vẻ nói lời cảm ơn.
Tư Dạ Hàn biết thứ nàng nói là giúp nàng vận chuyển món hàng kia. Vốn có chút ảo não vì mình có phần quá dung túng nàng, nhưng bây giờ, nghe ngữ khí vui vẻ của cô gái, một chút hối hận không đáng kể kia đã hoàn toàn biến mất không còn dấu tích.
"Ừm."
Trong lòng chàng trai sau khi nghe được một tràng khen ngợi rõ ràng đã là xuân về hoa nở, lại kiệm lời chỉ đáp lại một chữ "Ừm".
Về phần hai thanh niên đứng ở một bên hóng điện thoại của Diệp Oản Oản…
Bắc Đẩu ghé vào tai Thất Tinh thì thầm: "Món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132880/chuong-1949.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.