Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Trước cửa là những gốc cây khô, trên nhánh cây có những con chim màu đen không biết tên lượn vòng vòng, tòa nhà đen ngòm nhìn qua lâu năm không tu sửa, đã rất lâu không có người ở, lộ ra vẻ lạnh tanh đìu hiu.
Khiến cho nàng có chút để ý chính là, chỗ này nhìn qua... không khỏi có chút cảm giác quen thuộc và thân thiết...
Rất nhanh, Tư Dạ Hàn bế nàng vào trong nhà.
Mặc dù chỗ này từ bên ngoài nhìn qua vừa quạnh quẽ lại cũ nát, bất quá, sau khi đi vào lại như tiến vào một thế giới khác. Bố trí bên trong, ngược lại, vô cùng thư thích, nhìn một cái liền biết ngay có người thường xuyên lau chùi quét dọn.
Diệp Oản Oản mê man để mặc cho Tư Dạ Hàn ẵm mình tiến vào phòng ngủ chính ở lầu hai, ngồi xuống chiếc ghế sa lon nhung mềm mại màu trắng.
"Ngồi yên, đừng động đậy." Sau khi đặt cô gái xuống, Tư Dạ Hàn lập tức nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng xắn ống tay áo của nàng lên, cẩn thận kiểm tra.
"Ồ..." Diệp Oản Oản ngoan ngoãn ngồi, mặc cho anh kiểm tra, tầm mắt chuyển động theo từng động tác của anh.
Chỉ thấy những đường máu vằn vện đan vào nhau kéo dài lên trên khắp cả cánh tay nàng, phỏng chừng tất cả những chỗ khác cũng đều là như vậy...
Trước đó thầy thuốc từng nói, thời điểm phát tác, tơ máu càng nhiều, chứng tỏ sự rung động của trái tim càng lớn, sự khao khát đối với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132775/chuong-2009.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.