Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
"Con bà nó, nhìn cũng khá đấy, có chút hứng thú." Sau khi nhìn thấy người đàn ông nọ, Bắc Đẩu thấp giọng soi mói bình phẩm: "Lão Thất, cậu nói xem, Phong tỷ của chúng ta cũng được đấy chứ! Mặc dù đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, vẫy gió dẫn bướm, nhưng chất lượng hàng cũng đều coi như không tệ."
Nghe tiếng, Thất Tinh không nói một lời, dắt lấy Bắc Đẩu đi ra ngoài cửa.
Bắc Đẩu: "Đúng, đúng, đúng, chúng ta đi, chừa chút không gian riêng cho Phong tỷ, chúng ta ở lại làm bóng đèn rất là bất tiện."
Thất Tinh: "..."
"Diệp... Diệp..." Giờ phút này, người đàn ông nhìn về phía Diệp Oản Oản, trên mặt mang theo một nụ cười châm biếm.
"Tới đây, nói chuyện bình thường, nói trôi chảy!" Diệp Oản Oản trừng gã ta một cái.
Đây không phải là Phong Huyền Diệc, thì còn có thể là ai?
"Diệp... Diệp tiểu thư, cô quên... quên rồi sao? Tôi bị...bị cà... cà lăm..." Phong Huyền Diệc cười nói.
"Người đâu, đem cái tên Cà Lăm này lôi ra cho chó ăn cho tôi!" Diệp Oản Oản hướng về ngoài cửa hô vang.
Nghe Diệp Oản Oản ra lệnh, sắc mặt Phong Huyền Diệc nhất thời đại biến. Nơi này chính là Không Sợ Minh, Diệp Oản Oản thân là Không Sợ Minh Chủ, chỉ cần một câu nói, nói không chừng sẽ có mấy gã thiếu muối đi vào, lôi hắn ra cho chó ăn thật đấy!
"Đừng, đừng, đừng... Diệp tiểu thư, có gì thì từ từ nói, cô thế này cũng quá tuyệt tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132761/chuong-2017.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.