Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Nhiếp gia...
Sau khi Nhiếp Vô Danh cúp điện thoại, nhìn đám đồng đội Thần Hư Đạo Nhân và Tử Quỷ các loại.
"Đội trưởng, sao vậy? Hữu Danh tiểu thư muốn giúp chúng ta đoạt lấy quyền hành hay sao?"
Ngoại Quốc Dời Gạch vội vàng mở miệng hỏi.
Nhiếp Vô Danh gãi gãi sau ót: "Đúng là ngoài miệng thì nói như vậy không sai, nhưng tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó quái lạ. Tôi còn không tranh nổi, chứ đừng nói chi là con bé."
Băng Sơn Mỹ Nam: "..."
"Đi một chút đi, đi tới Không Sợ Minh ăn cơm chùa, biết đâu còn có tiền mang về."
Nhiếp Vô Danh vung tay lên, dẫn theo mấy người rời khỏi Nhiếp gia.
...
Không lâu sau, Nhiếp Vô Danh đi cùng mọi người tới Không Sợ Minh.
Trong đại sảnh phòng họp lớn của Không Sợ Minh, rượu ngon, thức ăn ngon được bày đầy trên bàn.
"Hữu Danh lão bản, cảm ơn cô đã mời chúng tôi ăn cứt." Ngoại Quốc Dời Gạch nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, lộ ra hàm răng trắng bóc, khẽ mỉm cười cảm tạ.
Diệp Oản Oản: "..."
Anh chàng Ngoại Quốc Dời Gạch vừa dứt tiếng, một bên, Bắc Đẩu mặt đầy vẻ quỷ dị, theo bản năng nhìn về phía Thất Tinh ở bên cạnh: "Lão Thất, là tôi nghe lầm sao?"
Thất Tinh: "Không hề nghe lầm."
Bắc Đẩu mặt đầy mộng bức nhìn chằm chằm Ngoại Quốc Dời Gạch: "Này người anh em, anh...chuyện này... anh có biết từ ‘cứt’ là có ý gì hay không vậy?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132754/chuong-2020.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.