Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
"Đội trưởng, thật ra thì cũng không cần chán nản như thế. Nhiếp gia thân là một trong tứ đại thế gia Độc Lập Châu, lượng công việc mỗi ngày lớn như vậy, còn phải duy trì quan hệ cùng với các thế lực lớn bên ngoài, mệt mỏi chết đi được. Tôi cho là, đội trưởng không kế thừa Nhiếp gia, cũng là một việc tốt."
Thần Hư Đạo Nhân ngẩng đầu lên, hướng về Nhiếp Vô Danh, cười cười.
Nghe Thần Hư Đạo Nhân nói vậy, Nhiếp Vô Danh hừ lạnh một tiếng: "Ai nói lão tử chán nản rồi, lão tử chính là một cánh chim tự do, mời ta làm ta còn không thèm làm!"
Ngoại Quốc Dời Gạch quay người nhìn về phía đội trưởng nhà mình, cười nói: "Đội trưởng, tôi mới vừa học được một cụm từ, gọi là... ‘lực bất tòng tâm’. Đội trưởng xem, dùng từ này để mô tả anh có thích hợp không?"
Nhiếp Vô Danh hung ác trợn mắt trừng Ngoại Quốc Dời Gạch một cái: "Con mịa nó có biết nói chuyện hay không, không biết nói chuyện thì ngậm miệng cho ta!"
Ngoại Quốc Dời Gạch mặt đầy mộng bức, chẳng lẽ mình lại bị gài hàng?
Vào giờ phút này, càng ngày càng nhiều vị cao tầng của các thế lực tiến vào Nhiếp gia, trên mặt mọi người đều nở nụ cười toe toét, cùng chúc mừng chủ mẫu và gia chủ Nhiếp gia.
"Đường Đường, đợi đến khi mẹ của con kế nhiệm, sau đó con sẽ chính là người thừa kế Nhiếp gia rồi, nhất định phải nghe lời hiểu chuyện, biết chưa?"
Nhiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132725/chuong-2035.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.