Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Cùng lúc đó, một áng mây đen lững lờ trôi, phía bắc Độc Lập Châu, một hòn đảo nhỏ gần như ngăn cách với đời, lẳng lặng đứng sừng sững ở đó, phảng phất như một con thú khổng lồ cao ngất trời, muốn cắn nuốt tất cả các sinh linh. Tiếng gió như tiếng thét gào của con quái thú, làm cho người ta kinh hãi.
Bên trên hòn đảo rộng lớn kia, có những con đường mòn đầy cát sỏi đan xen chằng chịt với nhau. Chính giữa trung ương đảo là một tòa ngục giam to lớn, xung quanh được bọc kín bởi những thanh sắc đúc được đặc chế riêng, không một ai có thể đi vào, cũng như không một ai có thể đi ra.
Giờ phút này, một chàng trai trẻ tuổi đang cầm lấy cái cuốc, đang không ngừng đào đào xới xới cái gì, cứ như là muốn đào một đường hầm vượt ngục, dùng sức của một người đào ra một con đường tự do.
"Ha ha ha, nhóc con, ngươi mới vừa vào không bao lâu, đợi thời gian dài một chút, ngươi sẽ tập thành thói quen thôi."
"Không sai, nếu như đào giống như ngươi vậy liền có thể đi ra ngoài, chúng ta đã sớm đi ra ngoài, cần gì phải chờ tới bây giờ."
Một bên, mấy người đàn ông trung niên nhìn về phía chàng trai trẻ tuổi phía trước, bất đắc dĩ lên tiếng nói.
Nghe tiếng, chàng trai trẻ có chút tuyệt vọng đem cái cuốc quăng mạnh xuống đất.
"Tiểu tử, ngươi tên là gì?"
Một người đàn ông trung niên cầm đầu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132619/chuong-2087.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.