Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Diệp Oản Oản liếc nhìn Nhiếp Vô Danh một cái, trong nháy mắt không lời chống đỡ. Chính mình cần anh ta theo dõi sao?
"Em gái, không phải là anh chém gió đâu! Chỉ mỗi đám người A Tu La đó, muốn lặng yên không một tiếng động lẻn vào trên đảo, căn bản là không có khả năng." Nhiếp Vô Danh thấy Diệp Oản Oản không phản ứng chút nào, tiếp tục mở miệng nói.
"Vậy anh có thể vô thanh vô tức lẻn vào trên đảo?" Diệp Oản Oản nhìn Nhiếp Vô Danh.
Nghe Diệp Oản Oản hỏi vậy, Nhiếp Vô Danh lập tức lắc đầu, đáp: "Chuyện đó đương nhiên là không thể nào! Bốn phía hải đảo khép kín, có quá nhiều người canh giữ, coi như là Thiên Vương Lão Tử tới, cũng không có khả năng, trừ phi biết thuật ẩn thân."
"Vậy... Anh nói với em những thứ này, thực ra có ý nghĩa gì?" Diệp Oản Oản đầu to như cái đấu. Năm đó, thời điểm cha mẹ sinh ra mình và anh trai, hẳn là nên chia lại một chút chỉ số thông minh cho ông anh mình! Cha mẹ thật sự quá thiên vị...
"Biện pháp, vẫn có." Nhiếp Vô Danh trầm tư chốc lát, rồi mới nói với Diệp Oản Oản: "Nếu muốn cưỡng ép tấn công vào đảo, căn bản là không thực tế, nhưng có một loại biện pháp khả thi!"
"Mau nói đi..." Diệp Oản Oản giục.
"Gấp cái gì? Không phải là anh đang giúp em gỡ rối sao, dục tốc bất đạt!" Nhiếp Vô Danh chỉnh Diệp Oản Oản một câu, chợt đầy thần bí cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132551/chuong-2122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.