Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Đầu điện thoại bên kia, Nhiếp Vô Danh sau hồi lâu trầm mặc, lúc này mới nói: "Đúng vậy, em gái, em nói quá đúng, làm sao anh không nghĩ tới cơ chứ! Nhiếp Linh Lung kia không lo ngại gì trở lại, nhất định là vì ăn chắc chúng ta không có chứng cớ. Anh thật muốn ra tay với cô ta, suýt nữa quên cân nhắc tới vấn đề của chúng ta rồi. Trưởng lão và những cao tầng kia, vẫn đều luôn nghiêng về phía Nhiếp Linh Lung. Cũng còn may là anh gọi điện thoại cho em, nếu không anh bị sập hố rồi, mụ nội nó!"
Diệp Oản Oản có chút cạn lời. Nhiếp Vô Danh làm việc quá mức kích động, ít dùng não, sớm muộn cũng sẽ bị thua thiệt.
"Vậy phải làm gì bây giờ? Có phải là trước tiên cần tìm ra chứng cứ hay không?" Nhiếp Vô Danh hỏi.
"Anh yên tâm đi, Nhiếp Linh Lung dám trở lại, nhất định là anh sẽ tìm không ra bất kỳ chứng cứ nào. Đừng xem thường cô em gái này của chúng ta, hiện tại làm bộ như không có chuyện gì là được rồi." Diệp Oản Oản nói.
"Làm bộ như không có việc gì?" Nhiếp Vô Danh sửng sốt một chút.
"Ừm, Nhiếp Linh Lung nhất định cho rằng anh sẽ động thủ đối với ả ta, chúng ta hết lần này tới lần khác liền làm bộ như thể không có chuyện gì xảy ra. Ai dắt mũi ai đi, còn chưa biết!" Diệp Oản Oản cười lạnh nói.
"Đúng đúng đúng, em phân tích quá đúng! Thật ra thì anh gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132531/chuong-2133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.