Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
"Ông ngoại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngoại... không phải là ngoại đã bị Nhiếp Vô Ưu giết rồi sao?!"
Tư Hạ nhìn về phía lão giả đối diện đột nhiên xuất hiện, mặt đầy vẻ không cách nào tin tưởng nổi.
"Bị Vô Ưu giết rồi...?"
Lời Tư Hạ nói vừa dừng lại, Nhiếp gia chủ và chủ mẫu, thần sắc nhất thời biến đổi. Chuyện này làm sao có thể? Cha rõ ràng là mất tích đã rất lâu, làm sao ở trong miệng người ngoài, lại là bị Vô Ưu giết chết...
"Cha, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?" Nhiếp chủ mẫu mặt đầy vẻ nôn nao.
Nghe câu hỏi này, lão giả liếc mắt nhìn Băng Sơn Mỹ Nam ở sau lưng, nói: "Cảnh Mộ, cậu nói đi."
Băng Sơn Mỹ Nam: "?"
Thấy vậy, thần sắc ông lão có chút lúng túng: "Được rồi, vẫn là ta tới nói vậy."
"Ban đầu, ta và Vô Ưu phát sinh một chút tranh cãi, cho nên muốn thông qua tỷ thí để giải quyết. Nếu như Vô Ưu thắng rồi, ta liền nghe theo con bé, nếu như con bé thắng, thì lại nghe ta nói, là như vậy." Ông lão cẩn thận cân nhắc lựa lời một chút, tiếp tục nói: "Chỉ bất quá, ở trong lúc ta tỷ thí với Vô Ưu, bởi vì nhiều nguyên nhân, Vô Ưu không cẩn thận lỡ tay làm tổn thương ta."
Nói đến đây, ánh mắt của ông lão, lơ đãng rơi về phía Nhiếp Vô Danh ở xa xa.
"Sau khi ta bị thương, một gã thanh niên áo đen, xông vào, định lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132293/chuong-2251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.