Mấy ngày gần đây cô đều uống thuốc bổ do bác sĩ kê đơn, còn phần phòng ngủ riêng, Hoắc Tùng Quân cực kỳ căng thẳng, chỉ sợ sẽ nảy sinh ra vấn đề gì.
Bạch Hoài An lắc đầu: “Không phải, em có một chuyện rất quan trọng muốn nói.”
Cô kể lại cuộc trò chuyện giữa mình và Trương Kim Liên, sau đó nói: “Em nghỉ ngờ là Ngô Thành Nam có thể đã biết chuyện gì đó, có lẽ là anh ta đã phát hiện ông cụ Ngô đang âm thầm tìm kiếm cháu trai ruột nên bây giờ đã thành chó cùng rứt giậu rồi.”
Anh ta uy hiếp Trương Kim Liên phải đi đăng ký kết hôn với mình.
Dựa theo tính cách trước kia của Ngô Thành Nam thì nhất định anh ta sẽ phải cân nhắc lợi hại trước, không mạo hiểm đi đắc tội nhà họ Trương, gây thù chuốc oán cho bản thân mình như vậy.
Nhưng anh ta lại làm thế.
Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân cũng trở nên ngưng trọng, anh lập tức vươn tay lấy điện thoại, gọi đi một cuộc gọi, dặn dò mấy câu, yêu cầu đối phương truyền tin này đến cho ông cụ Ngô.
Sau khi cúp điện thoại anh lại sờ lên mái tóc dài của Bạch Hoài An, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng: “Mọi người đều nói phụ nữ mang thai ba năm ngốc, sao Hoài An nhà chúng ta lại vẫn thông minh như vậy.
nhỉ?”
Bạch Hoài An được khen ngợi đắc ý nâng cái cằm trắng trẻo lên, khuôn mặt thanh tú rất sinh động: “Đương nhiên, em lúc nào chẳng thông minh”
Hoäắc Tùng Quân bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244259/chuong-523.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.